"Một đời" - Đừng đợi

"Một đời" - Đừng đợi
Photo by Jill Heyer / Unsplash

Những ngày cuối năm có nhiều sự rảnh rỗi, mình lại bật playlist nghe nhạc từ band yêu thích - Cá Hồi Hoang dù band đã rã từ 2023. Rồi "Một đời" vang bên tai, dù không bi lụy nhưng đủ ray rứt 1 chút.

Dừng lại để nhìn ở phía sau lưng, xem mình ở đâu...
Để cầm được gì trong tay, để còn lại gì trong tay một đời...

Mình đã nghĩ về điều này rất nhiều, như việc chạy xe cuối năm ngoài đường, vợ bảo người lớn tuổi thường mất nhiều vào thời điểm này. Hay việc một người bạn cấp ba cùng trang lứa đã mãi mãi dừng lại hành trình bản thân vào tuổi 26.

Ở cái tuổi 26, mình cưới vợ và còn mơ mộng nhiều hành trình phấn khởi ở New Zealand từ 2027 thì lại có người đã đến vạch đích của "Một đời".

Thế thì "Một đời" không phải "60 năm cuộc đời" như được nghe ở những buổi đám cưới. Có những cuộc đời ngắn ngủi đến độ mình chưa kịp hiểu nắm gì trong tay đã phải buông xuôi tất cả.

Sự ra đi này cũng làm mình nhớ bà nội với cuộc đời là thước phim dài về người phụ nữ miền Trung cùng chồng vào Nam và hy sinh, chắt chiu để nuôi gia đình. Cả một đời nội mình hi sinh cũng vì cái ăn, cái mặc cho các con. Nội mình không giàu có, nhưng chí ít đều để lại cho mỗi người con chốn an cư. Mà không chỉ tài sản, có lẽ nội đã "cầm trong tay" và "để còn lại" những mong mỏi, kỳ vọng con cháu sẽ đỡ khổ hơn mình.

Rồi mình nhìn lại ba mẹ bây giờ mà không khỏi xót xa. Khi dẫn mẹ đi khám vào giữa năm lại phát hiện mẹ bị thoát hóa cột sống hay mỗi khi ba bị sặc sẽ ho rất lâu và nặng. Mà chỉ rất nhanh vài năm trở lại đây, ba mẹ mình đã không còn hào hứng khi gia đình đi ăn ngoài vì cũng nhiều hệ lụy sức khỏe sau đó.

Cái quy luật sinh lão bệnh tử nó tàn nhẫn và đau đớn làm sao. Nhưng cũng thật khó chịu khi mình chứng kiến nó hiện hữu trên những người mình thương yêu nhất. Và chính ba mẹ cũng đang bước dần về phía con dốc "Một đời"...

Rồi lại mình nghĩ đến bản thân và vợ.

Cả hai đang đứng ở đâu trước "giấc mơ như mọi thế hệ"? Mình không trả lời được trước mọi suy nghĩ và hoài bão ngổn ngang. Tuy nhiên, khi nhìn lại mọi thứ mình nghiệm ra một điều rằng "Một đời" - Đừng đợi.

Đừng đợi đến ngày hôm sau để yêu thương một ai vì "Một đời" dài ngắn không biết trước được. Chỉ mong rằng, đến khi nhìn lại cuộc đời sẽ không trống rỗng và được điểm tô nhiều sắc màu bởi những ký ức ấm áp, trọn vẹn. Mình tin là vậy.

Bài viết cuối của năm 2025. Cảm ơn những bạn bè, anh chị đọc qua những bài viết của mình suốt cả năm qua. Dù không có nút like như nhiều mạng xã hội nhưng mình tin vòng tròn quan hệ khép kín qua blog sẽ được kết nối một cách chân thực nhất.

Dù sao đi nữa, mình vẫn sẽ cố gắng, luôn trau dồi và vẫn sẽ viết mỗi khi rảnh.